06/08/2019

Biến cố xảy ra mới nhận ra không gì đắng cay hơn khi vắng bóng người bạn Đời

Đời một người có nhiều việc quan trọng để theo đuổi nhưng chỉ có ít người biết rằng tìm được một tình bạn đẹp quý giá hơn nhiều một danh vọng rực rỡ, một cuộc sống viên mãn mà thiếu đi tri kỉ. Tuy nhiên không phải ai cũng tìm được đúng người bạn tri kỉ thấu hiểu mình. Hãy luôn nhớ: Bạn đến lúc thơm nồng là bạn đắng, bạn đến lúc cay đắng là bạn đời.


Biến cố xảy ra mới nhận ra không gì đắng cay hơn khi vắng bóng người bạn Đời

Ở đời, quy luật cuộc sống luôn tuân theo quy luật của tự nhiên, tuyết rơi tuyết lại tan, hoa nở rồi lại tàn, thời gian qua đi không bao giờ quay trở lại. Bạn bè tuy nhiều nhưng cuối cùng nhìn lại còn mấy người bên cạnh ta lúc gian khó.

Bốn câu chuyện nhỏ dưới đây sẽ phần nào giúp chúng ta hiểu hơn về tình bạn và biết trân quý hơn những người còn lại ở bên mình.

Câu chuyện thứ nhất: Đôi dép giữa trời nóng bỏng

Trong một ngày hè nóng nực, nhóm bạn rủ nhau leo núi. Khi leo được một nửa thì cô gái bất cẩn làm rơi chiếc dép xuống khe đá. Tuy nhiên nền đất toàn sỏi đá, cô gái không thể bước tiếp với đôi chân trần ấy được. Do vậy, cô gái bèn nhờ cậy sự giúp đỡ của mọi người.

Có người tốt bụng cõng cô đi một đoạn, có người thì dìu cô bước tiếp, nhưng không ai tự nguyện cho cô mượn đôi dép của mình. Vậy nên, cô gái phải tiếp tục bước đi với đôi chân trần sưng đỏ.

Trong lòng cô cảm thấy không vui, cho rằng người khác thấy mình gặp nạn mà không ai mảy may đoái hoài. Kỳ thực, không phải những người khác không tốt, mà là yêu cầu của chúng ta vượt quá khả năng của họ, chúng ta chỉ quen nhận mà quên mất rằng người khác cũng đang hy sinh lợi ích của chính mình…

Câu chuyện thứ hai: Quả trứng gà

Tú Anh không thích ăn trứng, cô vẫn thường đem cho Huyền những quả trứng gà mình có. Hành động ấy khiến Huyền vô cùng cảm động, trong lòng thầm cảm ơn Tú Anh.

Tuy nhiên, lâu dần thành quen, và quen rồi thì thành “đương nhiên”, Huyền cho rằng trứng gà cũng là của mình. Một ngày, Tú Anh cho bé Bi một quả trứng gà, Huyền đã giận dữ bỏ đi mà không nói với Tú Anh một lời. Cô đã quên mất rằng trứng gà vốn là của Tú Anh, cô ấy có thể đem cho bất kỳ ai tùy ý.

Đôi lúc, vì quá quen thuộc với những điều tốt đẹp người khác dành cho mình mà chúng ta cho rằng đó là lẽ đương nhiên. Tới một ngày, khi mọi chuyện xảy đến không như mong đợi, ta lại trách họ “bất công” và quay ra oán thán mọi người…

Biến cố xảy ra mới nhận ra không gì đắng cay hơn khi vắng bóng người bạn Đời

Câu chuyện thứ ba: Cát và đá

Có hai người bạn đang bước đi trên sa mạc trong một chuyến đi dài ngày. Hai người nói chuyện với nhau, rồi xảy ra cuộc tranh cãi gay gắt về một vấn đề gì đó. Không giữ được bình tĩnh, một người kia đã tát vào mặt người bạn mình. Cảm thấy rất đau nhưng người bạn không nói gì.

Anh ta chỉ lặng lẽ viết lên trên cát một dòng chữ rất to: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ TÁT VÀO MẶT TÔI".

Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và nghỉ mát. Người bạn vừa bị tát do sơ ý đã trượt chân rơi xuống một vũng lầy và dần dần lún sâu xuống. Nhưng người kia đã kịp thời cứu được anh.

Ngay sau khi được cứu, anh đã khắc ngay lên một tảng đá gần đó dòng chữ: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU SỐNG TÔI".

Người bạn kia thấy vậy liền hỏi: "Tại sao khi tôi tát cậu, cậu lại viết chữ lên trên cát còn bây giờ cậu lại khắc chữ lên một tảng đá?".

Và câu trả lời anh ta nhận được là:

Khi ai đó làm chúng ta đau đớn thì chúng ta nên viết điều đó lên trên cát, nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan đi những nỗi trách hờn. Còn khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc điều ấy lên đá, nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.

Câu chuyện thứ tư: Chú Dê và những người bạn

Một buổi chiều muộn, có chú dê thơ thẩn dạo chơi trên sườn núi. Đột nhiên từ đâu một con hổ lao ra như muốn nuốt sống chú dê tội nghiệp. Dê bèn nhảy dựng lên, cố gắng húc cái sừng chống cự, đồng thời kêu lớn cầu xin bạn bè cứu giúp.

Từ trong đám cỏ, trâu liếc nhìn về phía tiếng kêu cứu, nhìn thấy hổ bèn bỏ chạy thục mạng. Ngựa cúi đầu nhìn xuống, phát hiện là hổ cũng nhanh như gió chạy thẳng một mạch. Lừa dừng bước, biết là hổ cũng ba chân bốn cẳng chạy trốn vào khe núi.

Lúc đó, lợn đi qua, nghe thấy tiếng hổ cũng chạy biến đi đâu mất. Thỏ vừa thấp thoáng nhìn thấy bóng hổ cũng rùng mình trốn vào trong bụi rậm.

Ở không xa, voi nghe thấy tiếng dê kêu cứu liền vội vàng chạy đến. Voi nhảy ra từ đám cỏ, nó lấy thân hình bệ vệ của mình để thị uy khiến hổ phải hoảng hốt quay đầu bỏ chạy.

Dê thoát nạn trở về nhà, tất cả bạn bè đều tụ tập đông đủ.

Ngựa nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Guốc của tôi có thể đá nát đầu lão hổ”.

Lừa nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi chỉ cần hét lên là lão hổ sợ chạy mất mật”.

Thỏ nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi chạy rất nhanh, tôi có thể đi báo tin giúp cậu”.

Trâu nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Sừng của tôi có thể đâm thủng ruột lão hổ”.

Lợn nói: “Sao cậu không bảo tôi một tiếng? Tôi dùng miệng nhấc bổng lên thì lão hổ ngã ngay xuống núi”.

Trong đám bạn bè huyên náo ấy, duy chỉ có voi là vắng mặt.

Kỳ thực, tình bạn đích thực không phải là những lời ngọt ngào trên môi, mà là bàn tay kịp thời nắm tay bạn vào thời điểm khó khăn. Có những người chỉ biết thêu hoa trên gấm, chứ không biết đưa chiếc áo bông sưởi ấm những ngày đông; có những người chỉ biết thêm dầu vào lửa, chứ không biết làm hạ nhiệt lúc than bỏng dầu sôi.

Chỉ đến những lúc sa cơ lỡ vận mới biết ai thật lòng, ai quan tâm đến mình. Rất nhiều người hàng ngày đều vây quanh bạn, mua vui cho bạn, nhưng chưa hẳn đã là người thật sự bên bạn lúc khó khăn. Trong những người bước qua cuộc đời tôi, được gặp gỡ đã là khó khăn, được bầu bạn lại càng không dễ dàng.

Nếu được ở bên nhau 1 năm đã là điều trân quý; có thể gìn giữ mối quan hệ ấy trong 2 năm thì càng đáng trân quý vạn phần; còn nếu có thể ở cùng nhau 3 năm thì quả là hiếm thấy. Phải trải qua 5 năm thử thách thì tình bạn mới xứng là tri kỷ. Nếu tình bạn ấy kéo dài suốt 10 năm vẫn không phai nhạt thì quả thật đó là quý nhân trong cuộc đời mỗi người. Còn nếu trải qua 20 năm mưa gió mà tình bạn vẫn sâu đậm nồng nàn, thì đó chính là thân nhân của bạn ở kiếp sống sau này.

Thời đại ngày nay, lòng người khó đoán, đừng oán trách hờn dỗi, mà hãy quan tâm hơn tới những người bạn xung quanh ta. Vì con người gặp gỡ là bởi duyên, ấm áp là bởi tình, tan rã là bởi không biết trân quý nhau. Chỉ cần thấu hiểu hơn một chút, ít so đo đố kỵ hơn một chút, học cách cảm ơn thêm một chút, và trân trọng những người đã đối xử tốt với bạn hơn một chút, bạn sẽ nhận ra tri kỷ trong đời.

Trong cuộc sống mỗi con người không thể thiếu đi những người bạn tốt, bạn chân thành,... Tuy nhiên, nhiều khi chính chúng ta lại không biết gìn giữ tình bạn tốt đẹp ấy. Bài viết này, xin gửi tới những người bạn đã luôn ở bên tôi trên đường đời…
Bài Viết Khác
Bài Mới Hơn

Biên tập viên:

Loading...

Thảo luận với Facebook:

0 nhận xét: