12/08/2019

Chuyện cổ Phật gia: Ác khẩu gây khẩu nghiệp, báo ứng không hề nhẹ

Ác khẩu gây khẩu nghiệp, báo ứng có thể rất nặng, đó là lời răn của Phật gia đối với con người.


Người hay la mắng và nói điều không hay về người khác có thể nghĩ rằng chỉ là lời nói vô hại, tuy nhiên ác khẩu gây khẩu nghiệp và cũng phải trả như tạo nghiệp thông thường. Câu chuyện Phật gia dưới đây là lời răn chúng ta tránh tạo ác khẩu để phải nhận báo ứng về sau.

Chuyện cổ Phật gia: Ác khẩu gây khẩu nghiệp, báo ứng không hề nhẹ
Tích cổ tinh tinh dâng mật ong lên Đức Phật được đầu thai lại làm người và tu thành chính quả vẫn được truyền trong chuyện cổ Phật gia.

Tại thành cổ Shravasti có một người tên Sư Chí rất tín Phật. Một ngày nọ hay tin Đức Phật sắp qua nơi mình cư ngụ, Sư Chí bèn chuẩn bị đồ chay và chờ Ngài đi qua để dâng biếu. Gặp được Đức Phật, Sư Chí kính cẩn dâng lên đồ chay, Đức Phật nhận lấy, mở ra dùng đôi chút với đệ tử rồi đưa cả đoàn tăng lữ về chùa. Đi nửa đường, Đức Phật và các đệ tử của mình ngồi nghỉ dưới tán cây bên dòng sông. Bỗng dưng có một con tinh tinh từ đâu nhảy ra, kính cẩn xin mượn chiếc bát của Đức Phật rồi nó chạy nhanh đi đâu đó. Một lát sau tinh tinh quay về kính cẩn dâng lên Ngài bát đầy mật ong thơm ngon. Đức Phật nhận lấy bát mật và nói những lời hay về nhân quả cho tinh tinh nghe, nó rất sung sướng, nhảy nhót trong hạnh phúc.

Chẳng mấy lâu sau tinh tinh chết, đầu thai làm người và thác sinh vào nhà của Sư Chí. Khi tinh tinh hóa thân làm người chào đời, mọi bát chén nhà Sư Chí đều đầy ắp mật ong thơm ngon. Gia đình thấy rất lạ nên đặt tên là Mật Sinh.

Thời gian trôi đi nhanh chóng, chẳng mấy chốc Mật Sinh trưởng thành và đề đạt nguyện vọng muốn vào chùa xuất gia. Cha mẹ đều rất ưng ý và đưa Mật Sinh lên chùa.

Mật Sinh được nhận vào chùa quy y, nhờ công quả kiếp trước nên tinh tấn rất nhanh.

Một ngày nọ Mật Sinh cùng các tỳ kheo khác ra ngoài có việc. Trời nắng nóng, giữa đường ai cũng mệt và khát nhưng lại hết nước. Khi ấy Mật Sinh bèn cầm chiếc bát, ném lên trời và rồi hứng lấy. Chiếc bát bỗng dưng đầy ắp mật ong thơm mát, Mật Sinh lần lượt đưa cho các đồng tu.

Trở về chùa, mọi người đều ngạc nhiên và tới hỏi Đức Phật: “Thưa Đức Phật, Mật Sinh có phúc phận gì mà bất kỳ lúc nào cũng có thể thưởng thức mật ong thơm ngon vậy ạ?”.

Đức Phật đáp: “Các con còn nhớ vài năm trước có một con tinh tinh đã mượn ta chiếc bát rồi đi lấy mật ong về dâng biếu không? Con tinh tinh đó có trái tim lương thiện, tấm lòng hướng Phật nên sau đó được đầu thai làm người, và chính là Mật Sinh. Vì Mật Sinh thành kính dâng Phật mật ong nên kiếp này được hưởng phúc phận đó”.

Một tỳ kheo khác bèn hỏi tiếp: “Thưa Đức Phật, Mật Sinh trước đó làm gì để phải đầu thai làm tinh tinh như vậy ạ?”.

Lúc ấy có rất nhiều đệ tử vây quanh, Đức Phật nhìn họ rồi từ bi đáp: “Mật Sinh bị đầu thai làm kiếp súc sinh là có nguyên do. Chuyện xảy ra hơn 500 năm trước, khi ấy còn là một vị tỳ kheo. Có lần nhìn thấy một đồng tu khác lưng hơi gù và đi lại không giống người nên đã trêu chọc và cười người này là tinh tinh. Tỳ kheo đã phạm phải khẩu nghiệp, không thể tu viên mãn. Thác đi phải xuống đường súc sinh đầu thai làm tinh tinh trong nhiều kiếp cho tới khi gặp ta”.

Khi Đức Phật kể xong câu chuyện, tất cả các đệ tử đều ngộ ra rằng, không chỉ lời nói mà hành động ác ý đều tạo nghiệp. Ác khẩu chính là khẩu nghiệp và người gây ra nó buộc phải nhận báo ứng.

Bởi vậy nếu làm người, cho dù thấy có đúng đi nữa, có bất bình bao nhiêu, cũng không nên dùng lời cay nghiệt để nói về người khác. Khẩu nghiệp gây ra sẽ phải tự gánh, và nghiệp báo có thể rất nặng, như câu chuyện của Mật Sinh ở trên.

Để tránh khẩu nghiệp, con người nên có tâm nhẫn và tấm lòng bao dung, đối với mọi sự việc trên đời cần vị tha rộng lượng. Sống như vậy tránh được mọi loại nghiệp và chắc chắn sẽ được phúc báo.

Theo Minhbao

Vui lòng trích dẫn link nguồn khi copy nội dung bài viết này! Trân trọng cảm ơn

Bài cũ hơn
Bài mới hơn

post written by: