28/1/21

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?

Liệu bạn có khi nào tin rằng con người thực sự có khả năng bay lơ lửng trong không gian ở khoảng cách 1 m mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào hay không?

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?

Bay lượn như loài chim vốn là ước mơ từ rất lâu của con người và chúng ta không ngừng tìm tòi và nghiên cứu những thiết bị có khả năng giúp chúng ta bay lượn trong không gian. Từ diều lượn thời cổ đại cho đến khinh khí cầu, máy bay, chúng là những bằng chứng cho thấy sự sáng tạo vượt bậc về cả khoa học cũng như tri thức của con người hiện đại hôm nay. 

Tuy nhiên, bên cạnh sự phát triển của khoa học kĩ thuật vẫn tồn tại những khả năng mà cho tới nay con người vẫn chưa giải thích được. Những bài tập yoga bay, đi bộ trên mặt nước, thuật khinh công … vẫn là những bí ẩn chưa thể giải đáp.

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?
Những người tập yoga có khả năng bay lên khỏi mặt đất. (Ảnh: Nlcafe)

Khoa học hiện đại gần như bất lực và không thể giải thích hiện tượng này. Một số người tập luyện yoga lâu năm được cho là có khả năng bay lơ lửng trong không trung từ 50 cm – 1m. Đây được gọi là các Guru.

Những người có khả năng bay trong lịch sử


Người ta cứ ngỡ rằng việc bay trên mặt đất chỉ là sản phẩm trong trí tưởng tượng hay sức mạnh củ thế lực siêu nhiên nào đó ngoài tầm hiểu biết của con người thì chúng lại hiện diện ngay xung quanh chúng ta. Theo các ghi chép lưu lại thì khả năng tự bay trong không khí đã tồn tại rất lâu ở Ấn Độ và Tây Tạng. 

Subbayah Pullivar là một trong những nhà yoga hàng đầu ấn độ đã công bố bức ảnh ông bay lơ lửng trên mặt đất vào cuối thế kỷ 19. Theo như chia sẻ của Subbayah Pullivar, ông đã tập yoga hơn 20 năm ở trong một căn lều và có thể dùng một thanh gậy chống xuống đất và nhấc toàn cơ thể bay lơ lửng trên không. Ông có thể nhắm nghiền mắt và giữ liên tục như vậy trong 4 phút liền.

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?
Subbayah Pullivar nổi tiếng với màn biểu diễn bay trên không. (Ảnh: Paperblog)

Sau khi tiếp đất, chân tay của ông cứng đờ và phải xoa bóp, ngâm trong nước lạnh liên tục mới trở về trạng thái ban đầu. 

Không những chỉ có những người tập yoga lâu năm, một số các giáo sĩ Bà la môn ở Ấn Độ hay các ninja Nhật Bản cũng được cho là có khả năng này.

Một trường hợp khá đặc biệt là của cậu bé người Anh tên Henry Jones. Mặc dù không hề luyện tập yoga hay một loại võ công nào nhưng cậu vẫn có khả năng bay lơ lửng. Năm Jones 12 tuổi, bỗng nhiên cậu có khả năng bay lên trần nhà. Tuy nhiên hiện tượng này chỉ kéo dài khoảng 1 năm và sau đó biến mất hoàn toàn. 

Tại phương Tây, người có khả năng bay lên không trung được nhắc nhiều nhất trong sách báo là Joseph Capertino. Ông sinh ra trong một gia đình mộ đạo ở miền Nam Italia. Ngay từ bé, Josef đã phải chịu đựng mọi gian khổ để luyện đến trạng thái xuất thần theo phương pháp yoga. Giáo sĩ đạo Tin Lành này có thể lơ lửng trong không khí khoảng 2 tiếng đồng hồ. Giới khoa học đã quan sát Josef khinh thân 100 lần và ghi chép những nhận xét trong tài liệu chính thức. Và cũng chính tài khinh thân đã đẩy cuộc đời ông vào chốn long đong, tuyệt vọng do một số kẻ cho rằng ông là phù thủy.

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?
Tranh vẽ Josef trong trạng thái lơ lửng trong không khí . (Ảnh: Techrum)

Daniel Douglas Hewm cũng là người có thể khinh thân nổi tiếng nhất thế kỷ XIX. Trong trạng thái nhập thiền, ông có khả năng nhấc mình trôi bồng bềnh lên tận trần nhà. Hewm đã biểu diễn năng lực đặc biệt này trước hàng nghìn khán giả, trong đó có cả những người nổi tiếng như Thackeray, Mark Twain, Napoléon III, cùng những nhà chính trị, bác sĩ, khoa học gia. Họ thừa nhận rằng không phát hiện ra bất cứ sự lừa đảo nào ở đây.

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?
Tranh vẽ Daniel Douglas Hewm biểu diễn khả năng bay lượn (Ảnh: skepticblog.org)

Đó là những bằng chững ít ỏi về khả năng bay lơ lửng trong không trung của con người. 

Bí ẩn đằng sau khả năng biết bay của con người


Có rất nhiều tranh cãi xoay quanh khả năng biết bay của con người. Một số nghiên cứu cho rằng khinh công thực ra là sản phẩm của trường sinh học, trong khi đại đa số các nhà khoa học cho rằng đây chỉ là màn ảo thuật đánh lừa thị giác con người và hoàn toàn đi ngược lại định luật vạn vật hấp dẫn

Trong kho tàng võ thuật Trung Hoa, cũng có nhắc đến việc con người có khả năng bay lượn (hay còn gọi là khinh công) thông qua tập luyện. Công việc này gồm 2 phần:

Một phần luyện ngoại công gồm các phương pháp tập luyện nhằm mục đích làm cho cơ thể linh hoạt, nhẹ nhàng, bước đi nhanh nhẹn. Cách thường thấy là bọc mo sắt vào chân, rồi tập nhảy trên những cây cọc. Khi tháo bọc sắt, đi lại thấy nhẹ nhàng như gió.

Phần khác gồm các phương pháp tham thiền luyện tĩnh công nhằm khơi gợi tiềm năng trong cơ thể và không còn chịu sức hút của Trái Đất. Việc này nghe có vẻ khó tin nhưng trên thực tế rất khoa học và không có gì quá khó hiểu.

Vật lý học hiện đại cho rằng nếu xảy ra vụ nổ Bigbang như nhiều giả thuyết công nhận thì sẽ không chỉ nổ ra một chiều không thời gian. Nghiên cứu của một nhà vật lý Xô Viết chỉ ra rằng, có ít nhất 24 chiều không thời gian với kích cỡ khác nhau đồng thời tồn tại.

Theo thuyết tương đối của Einstein, mọi vật chất nếu không thuộc về một chiều không thời gian thì nó sẽ không chịu sự ước chế của trường không-thời gian đó. Đây chính là lý do những người luyện khí công thường trẻ lâu hơn hay thân thể của rất nhiều vị cao tăng đã không bị mục nát sau khi viên tịch hàng trăm năm. Vật chất trong thân thể họ về cơ bản đã không còn thuộc về thời không này.

Và người luyện khinh công cũng như vậy. Phương pháp luyện tĩnh công giúp họ chuyển hóa vật chất trong cơ thể họ sang một dạng mới có năng lượng cao hơn rất nhiều. Nó không chịu ước chế của thời – không hiện tại chúng ta đang sinh sống, trong đó có cả lực hút hay sức hút của Trái Đất. 

Khi kết hợp nhuần nhuyễn hai phần đó, người tập luyện sẽ rất nhanh chóng đạt được khả năng khinh thân. 

Nếu chỉ luyện ngoại công, thông thường chỉ có thể giúp nhảy bật cao, băng rào, vượt tường, nhào lộn…

Người công phu cao hơn có thể đạt được khả năng khinh hành như đi bộ cực nhanh hoặc chạy trên mặt nước. Những người biết khinh hành, họ có thể ngày đi vài trăm dặm, trên những nơi địa hình núi non hiểm trở, thậm chí còn có thể chạy trên mặt nước.

Còn những ai thật sự có thể đạt được cảnh giới cao thâm sẽ có thân thể linh thông như chim én, nhẹ nhàng lướt đi như gió. Có điều, để luyện tập được khinh công thượng thừa thực sự phải trải qua một phen gian khổ, nó khó hơn các công phu khác rất nhiều. Vì vậy, người học đã ít, người đạt đến công phu tuyệt kỹ lại càng hiếm hoi.

Ngoài ra, giới tu luyện thường có một quy định rằng không cho phép thể hiện năng lực siêu thường trong xã hội nhân loại hiện nay, không được phá hoại trạng thái hiện nay của con người, nếu không những năng lực hoặc thần thông ấy nhanh biến mất, nên đa số họ thường mai danh ẩn tích, ở những nơi thâm sơn cùng cốc, không cho con người biết đến. 

Nếu được biểu diễn thì họ chỉ làm dưới mác ảo thuật hoặc thể hiện ở trong núi sâu rừng già, nơi không có người biết.

Mặc dù vậy, rất nhiều tài liệu hay thậm chí một số chương trình thực tế giúp chúng ta thấy rằng khinh công là thật sự tồn tại.

Trong Phật giáo đều lưu truyền rằng, tổ Bồ Đề Đạt Ma khi tới Trung Quốc là chỉ bằng 1 cọng lau vượt sông Trường Giang rộng lớn.

Trong tác phẩm “Huyền thuật và các pháp sư Tây Tạng” của nhà thám hiểm người Anh David Neel có đoạn: “Vào lúc chiều tà, chúng tôi cưỡi ngựa qua miền cao nguyên rộng lớn, bỗng xuất hiện phía xa xa một chấm đen nhỏ xíu. Qua ống nhòm, tôi nhận ra một người đang sải bước hết sức lạ lùng, nhanh khôn tả. Không thể nói rằng vị thiền sư ấy đang chạy. Cứ mỗi sải bước, nhà sư lại bay trong không trung, bồng bềnh về phía trước giống như một quả bóng đàn hồi. Chúng tôi đã nhìn theo gần 3 cây số. Nhưng rồi ông rẽ ngoặt khỏi con đường ngựa chạy, bay vọt lên sườn núi và mất hút trong dãy núi trập trùng bao bọc.

Tại Việt Nam, cộng đồng người Dao ở bản Thành Công, xã Lãng Công (Lập Thạch, Vĩnh Phúc) cũng hay kể chuyện về ông thầy mo có khả năng bay lơ lửng trên không. Người Dao ở bản này còn lưu giữ nhiều phong tục nguyên sơ, trong đó có tục làm lễ “xưng tội”.

Trong khung cảnh thành kính, người “xưng tội” ngồi đối diện với bàn thờ treo trên tường, thầy mo ngồi ngay dưới bàn thờ và quay mặt về phía người “xưng tội”. Sau khi thực hiện một số nghi lễ, người “xưng tội” phải kể hết những điều xấu xa mình đã làm trong năm qua. Nếu có lời nào dối trá hoặc không kể hết thì ông thầy mo cứ từ từ lơ lửng bay lên phía bàn thờ. Còn nếu kể thật lòng mình thì ông thầy mo lại từ từ hạ xuống. 

Con người có khả năng bay lơ lửng trên không trung: Siêu năng lực hay chỉ là tưởng tượng?
Một số thầy mo ở khu vực phía Bắc cũng được lưu truyền có khả năng khinh thân (Ảnh minh họa)

Dù khoa học ngày nay chưa tìm ra một lời giải hợp lý cho khinh công nhưng một điều rõ ràng rằng khả năng con người bay lên không trung là có tồn tại. Nó không phải là điều đơn giản chỉ nhờ vào kỹ thuật và kiến thức của khoa học hiện đại mà có thể giải thích rõ ràng được. Nhưng đối với người xưa, điều này không có gì quá huyền hoặc. Cách thức nghiên cứu chú trọng thân thể người, vũ trụ và không gian đem lại cho họ rất nhiều huyền cơ bí ẩn. Nếu con người không thay đổi phương pháp nghiên cứu hay nhận thức mà hiện nay sử dụng thì vĩnh viễn không biết được những điều siêu thực đang tồn tại hiện nay. 

Nguồn: ĐKN

Vui lòng trích dẫn link nguồn khi copy nội dung bài viết này! Trân trọng cảm ơn

Bài cũ hơn
Bài mới hơn

post written by:

0 comments: